"Khi còn là một đứa trẻ, buồn thì khóc, và khóc ... vì đó đơn giản là cách duy nhất để thể hiện nỗi buồn. Khi đủ tinh tế để cảm nhận được nhiều cấp độ của nỗi buồn, nhận ra buồn không nhất thiết là phải khóc, và đủ khôn ngoan để học được cách ngụy trang. Ấy là lúc bạn đã bước qua ranh giới giữa trẻ con và người lớn .


Những nỗi buồn không tên, thực ra chẳng phải không nguyên cớ. Cũng giống như mưa dầm thấm lâu, những gì đã xảy ra thường sẽ lưu lại trong tâm trí bạn, để một lúc nào đó ùa về nhắc nhớ. Hôm qua và hôm nay là những mắt xích đan cài, xâu chuỗi thành cảm xúc, sự nhạy cảm của một tâm hồn đang lớn. Những nỗi buồn vu vơ, nhẹ bẫng. Chúng đến thật nhẹ, như một vị khách viếng thăm, hàn huyên chốc lát, rồi đi cũng thật nhẹ, bỏ ngỏ trái tim với những mông lung.
Vì thế, nếu có một ngày không nắng, không mưa, không có gì đặc biệt, bạn ngồi đó, ngẩn ngơ, và thấy lòng buồn man mác, thì đừng hoang mang lo sợ nhé. Vì bạn sẽ thấy nỗi buồn có hương vị rất đặc biệt đấy, và biết đâu bạn sẽ thốt lên: "Tôi có một nỗi buồn thật đẹp!"


#tiểukết

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này