Đêm nay nước mắt em lại rơi nữa rồi.
Có một trái tim đang cô đơn tột độ, đang khao khát tìm kiếm giữa mông lung một vòng tay êm ru tim thôi bớt những muộn phiền. Có những ngày khóc rấm rức vì nhớ. Có những ngày em mít ướt vì những lời nói vu vơ. Những lúc như thế em lại muốn gặp anh vô cùng. Chẳng để làm gì chỉ là cho em một bờ vai để tựa vào nức nở.
Mấy hôm nay em buồn nhiều lắm. Mà khi buồn em lại nghĩ mông lung. Em nghĩ tới anh và tự hỏi. "Không biết giờ này anh đang làm gì, có nhớ tới em như em đang nhớ anh không?". Nhiều lúc thấy mình thật ngốc. Anh biết không? Từng ngày trong em là chuỗi ngày dài đêm mong nhớ.
Đêm đêm em tựa đầu bên ô cửa. Nhìn xa xa thấp thoáng bóng ai em ngỡ như anh về đến bên em, rồi vỡ òa bàng hoàng vì chỉ là người xa lạ. Con người em cũng tiều tụy héo hon mà lởn vởn những nốt sầu trên con đường em bước. Nhớ những lúc ở bên anh không chịu rời, vì biết rằng thời gian là thứ quá xa xỉ đối với em và anh. Anh còn cuộc sống của anh, và em cũng đang đi trên cuộc hành trình của chính mình.
́́
Đôi khi em vẫn cứ ảo tưởng rằng, chúng ta là đôi chim tự do tung bay trên bầu trời rộng lớn. Em sẽ cùng anh đi đến cùng trời cuối đất nơi chỉ có hai ta, một tình yêu nồng nàn khát khao cháy bỏng.
Nhưng nào hay vì đường đời đã phân chia sẵn lối. Lối anh đi soi sáng một bóng người. Còn em, em chỉ là màn đêm cho anh say trong cơn mê nồng nàn một thoáng. Rồi lẳng lặng u sầu cô đơn phủ lấp một trái tim si mê ôm nuối tiếc, và khoảng trống tâm hồn ngày một lớn không thể lấp đầy.
Xác thân em cứ mãi úa tàn vì những tình yêu không nơi nương tựa. Có thể một ngày nào đó màu thời gian thương tình rũ bỏ giùm em chuỗi tha thiết đợi mong. Thả trôi lênh đênh những muộn phiền hóa thành bọt biển lăn tăn li ti rồi tan biến. Có thể một ngày nào đó cơn gió rong chơi kia chùn chân mỏi gối tìm về bên bến bình yên. Những muộn phiền kia xin gởi theo gió cuốn trôi xa khuất tận chân trời.
Không biết đến khi nào, tim em thôi mong nhớ.
Không biết đến khi nào, đêm ngon giấc em ngoan.
Trời đêm nay sao im lặng quá, chỉ còn vang vọng tiếng kêu thét của con tim yếu đuối nằm dưới cõi lòng. Có một hình hài nguyên vẹn không nhuốm những suy tư bị nhốt bởi những cơn tham vọng của đời. Bây giờ chỉ còn lại thân hình khô héo và mục rỗng. Tâm hồn lang thang nơi phương xa, tìm về bên dấu yêu để ru tim thôi băng giá một kiếp người.
Đêm nay em mong trời mau sáng để khoảng đêm cô quạnh thôi lạnh giá cứ ập ào. Có cơn gió lùa se se lạnh. Cái lạnh của gió không bằng cái lạnh trong tâm hồn em, như những tảng băng đem cái lạnh đến tím tái cả con người. Cứ xộc thẳng vào tim từng luồn hơi lạnh co thắt trái tim run lên từng chặp.
Ngoài hiên trời bắt đầu nhỏ giọt những cơn mưa. Tí tách nặng dần rồi lộp bộp đều đặn. Mưa len lỏi phà vào khuôn mặt làm ướt cả mái tóc em đang gục đầu bên ô cửa. Em khóc. Những giọt nước mắt em hòa vào giọt mưa rơi, lăn dài trên đôi gò má không ngừng chảy xiết. Em cô đơn quá dường như nỗi khao khát của em cũng tăng dần và những tỉ tê từng đêm làm trời cũng buồn hiu mà khóc thương cho trái tim bé nhỏ.
Đêm nay em lại mít ướt nữa rồi. Và ngay lúc này đây em cần anh hơn bao giờ hết.
Anh biết không.
Người tình ơi?
Nguồn: Yume
Mấy hôm nay em buồn nhiều lắm. Mà khi buồn em lại nghĩ mông lung. Em nghĩ tới anh và tự hỏi. "Không biết giờ này anh đang làm gì, có nhớ tới em như em đang nhớ anh không?". Nhiều lúc thấy mình thật ngốc. Anh biết không? Từng ngày trong em là chuỗi ngày dài đêm mong nhớ.
Đêm đêm em tựa đầu bên ô cửa. Nhìn xa xa thấp thoáng bóng ai em ngỡ như anh về đến bên em, rồi vỡ òa bàng hoàng vì chỉ là người xa lạ. Con người em cũng tiều tụy héo hon mà lởn vởn những nốt sầu trên con đường em bước. Nhớ những lúc ở bên anh không chịu rời, vì biết rằng thời gian là thứ quá xa xỉ đối với em và anh. Anh còn cuộc sống của anh, và em cũng đang đi trên cuộc hành trình của chính mình.
́́
Đôi khi em vẫn cứ ảo tưởng rằng, chúng ta là đôi chim tự do tung bay trên bầu trời rộng lớn. Em sẽ cùng anh đi đến cùng trời cuối đất nơi chỉ có hai ta, một tình yêu nồng nàn khát khao cháy bỏng.
Nhưng nào hay vì đường đời đã phân chia sẵn lối. Lối anh đi soi sáng một bóng người. Còn em, em chỉ là màn đêm cho anh say trong cơn mê nồng nàn một thoáng. Rồi lẳng lặng u sầu cô đơn phủ lấp một trái tim si mê ôm nuối tiếc, và khoảng trống tâm hồn ngày một lớn không thể lấp đầy.
Xác thân em cứ mãi úa tàn vì những tình yêu không nơi nương tựa. Có thể một ngày nào đó màu thời gian thương tình rũ bỏ giùm em chuỗi tha thiết đợi mong. Thả trôi lênh đênh những muộn phiền hóa thành bọt biển lăn tăn li ti rồi tan biến. Có thể một ngày nào đó cơn gió rong chơi kia chùn chân mỏi gối tìm về bên bến bình yên. Những muộn phiền kia xin gởi theo gió cuốn trôi xa khuất tận chân trời.
Không biết đến khi nào, tim em thôi mong nhớ.
Không biết đến khi nào, đêm ngon giấc em ngoan.
Trời đêm nay sao im lặng quá, chỉ còn vang vọng tiếng kêu thét của con tim yếu đuối nằm dưới cõi lòng. Có một hình hài nguyên vẹn không nhuốm những suy tư bị nhốt bởi những cơn tham vọng của đời. Bây giờ chỉ còn lại thân hình khô héo và mục rỗng. Tâm hồn lang thang nơi phương xa, tìm về bên dấu yêu để ru tim thôi băng giá một kiếp người.
Đêm nay em mong trời mau sáng để khoảng đêm cô quạnh thôi lạnh giá cứ ập ào. Có cơn gió lùa se se lạnh. Cái lạnh của gió không bằng cái lạnh trong tâm hồn em, như những tảng băng đem cái lạnh đến tím tái cả con người. Cứ xộc thẳng vào tim từng luồn hơi lạnh co thắt trái tim run lên từng chặp.
Ngoài hiên trời bắt đầu nhỏ giọt những cơn mưa. Tí tách nặng dần rồi lộp bộp đều đặn. Mưa len lỏi phà vào khuôn mặt làm ướt cả mái tóc em đang gục đầu bên ô cửa. Em khóc. Những giọt nước mắt em hòa vào giọt mưa rơi, lăn dài trên đôi gò má không ngừng chảy xiết. Em cô đơn quá dường như nỗi khao khát của em cũng tăng dần và những tỉ tê từng đêm làm trời cũng buồn hiu mà khóc thương cho trái tim bé nhỏ.
Đêm nay em lại mít ướt nữa rồi. Và ngay lúc này đây em cần anh hơn bao giờ hết.
Anh biết không.
Người tình ơi?
Nguồn: Yume



Nhận xét
Đăng nhận xét