"Mình còn gì liên quan nhau đâu!"
...
"Mình còn gì liên quan nhau đâu!"
Đó là câu nói đáng nhớ và đáng để đau lòng nhất từ những tháng ngày em và anh xa nhau.
Vốn dĩ, em chưa một lần dám nghĩ mình sẽ chia tay bình lặng như thế. Chỉ đơn giản một ngày, sau những mệt mỏi trở về nhà, anh đã chẳng còn ở yên đấy đợi em. Tách trà nguội không còn ai hâm nóng. Quyển sách hay đâu còn ai cùng đọc. Bài nhạc cũ chẳng thêm người cùng nghe.
Chúng ta từng giận nhau, chúng ta từng cãi vã, chúng ta từng bất hoà, chúng ta từng tha thứ, chúng ta từng hi vọng, chúng ta từng bao dung. Vậy mà ngày chia tay nhau, lại im ắng đến lạnh lùng.
Em chỉ mong điều sau cùng nhất còn có thể nghe được, là một lời dỗ dành như ngày xưa em từng hỏi - "Anh có nhớ em không?". Hay chí ít ra là một cử chỉ dịu dàng hay nét mặt nhẹ nhàng của anh cũng được.
Mà rồi, câu nói em nhận được chỉ là những lời phủ phàng đêń đau lòng như thế thôi. Sự cô đơn, nó xâm chiếm em mỗi ngày rồi anh ạ. Một mình trong giấc ngủ, một mình giữa chuyện cũ, một mình trong yêu thương ...
Rõ là có những người, xa nhau vì khoảng cách. Còn em, anh, chúng ta gần đến vậy, mà không duyên phận, lại chẳng thuộc về, nên đành buông tay ...
Mãi đến giờ nghĩ lại, mối tình này dù qua lâu đến vậy, nhưng vẫn đầy ý niệm để đủ thấy đau lòng như mới vừa hôm qua ...

Nhận xét
Đăng nhận xét