Yêu đương thật lắm ưu phiền
Đêm thường thao thức khắp miền cơn mê

Càng yêu càng thấy não nề
Lòng đầy giông bão, lối về âm u

Người đi xa tít mây mù
Mình thì ở lại, cho dù đớn đau

Làm sao ra khỏi đời nhau?
Làm sao vết cắt hằn sâu tan tành?

Làm sao thấy được màu xanh
Của bầu trời nắng trong lành tin yêu?

Dối gian, day dứt đã nhiều
Thôi thì mình lại tự yêu lấy mình.


#mangxahoivanhoc

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này