Chuyển đến nội dung chính

vài năm trước tôi từng có một mối tình đau lòng đến mức nghĩ rằng bản thân sẽ không bao giờ tha thứ cho người đã bỏ mình ra đi.

Cảm ơn vì người đã rời bỏ tôi, cảm ơn đã cho tôi những thứ tuyệt vời nhất và cả những điều đau đớn nhất. Cảm ơn vì đã cho tôi hiểu cảm giác yêu đương thực sự là thế nào và giúp tôi biết cách trân trọng bản thân mình ra sao.
Cảm ơn vì đã xuất hiện trong thanh xuân tươi đẹp của tôi và gieo vào đó một nỗi buồn.
Có người hỏi tôi rằng tôi có hối tiếc khi đã yêu người đó không. Tôi tin rằng là không.
Bởi, dù có từng đau khổ và mất mát, thì ít ra chúng tôi đã từng có những khoảnh khắc thật đẹp, thật mãnh liệt.
Đáng tiếc là đoạn đường chúng tôi đi với nhau vui vẻ chỉ ngắn ngủi như vậy. Và nếu có quay đầu lại, tôi vẫn muốn một lần lựa chọn người đó.
Bởi vì tình yêu chính là như vậy.
Dù nó sẽ lại khiến bạn đau khổ và kết cục vẫn chỉ là nước mắt, thì khi quay đầu lại bạn vẫn muốn ở bên người đó mà thôi.
Kỳ thực chunǵ ta cũng nên cảm thấy may mắn nếu có một cuộc tình mãnh liệt như vậy. Hạnh phúc ngọt ngào nhưng đau đớn cũng vô cùng bởi Đó mới chính là tình yêu thực sự.
Rất ít khi trong đời, chúng ta cảm thấy mình đang yêu. Và chính bởi những điều cay đắng đến thế trong tình yêu mới giúp chúng ta biết trân trọng hơn những hạnh phúc bé nhỏ và bản thân mình.
Vậy nên, tôi chưa bao giờ hối tiếc khi yêu người đó. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, từng chút một đều đáng để khắc cốt ghi tâm. Bởi nếu không có người đó, chắc chắn sẽ chẳng có một tôi, mạnh mẽ, độc lập và trưởng thành của ngày hôm nay...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này