Viết cho những yêu thương còn sót lại…

Viết cho những yêu thương còn sót lại…
Suốt 1 chặng đường đi qua, với những gì đang có, với những lựa chọn mất đi, đôi khi nghĩ lại, là do mình quá tàn nhẫn hay cuộc sống lấp liếm quá giỏi, khiến đôi khi thấy tình thương là 1 thứ thật gỉa tạo?
Lưng chừng tuổi, không quá ngắn, thậm chí có thể nói gần được cả đời người bởi đời người đôi khi ngắn ngủi quá!
Lưng chừng tuổi, trong khi những cánh tay khác đã bước sang ngã rẽ, 1 ngã rẽ tự vấp ngã rồi đứng lên, nhưng tôi biết, tôi nhỏ bé quá giữa những cánh tay bắc ngang đấy! Hạnh phúc có quá mỏng manh để rồi gió cuốn đi, vĩnh viễn không quay lại?
Lưng chừng tuổi, tự giữ chút gì đó cho riêng mình, để khi đau, không phải khóc thút thít như đứa trẻ và rồi nhớ nhà lại muốn về… Lưng chừng tuổi, tự trọng 1 chút thôi nếu không muốn là mình của ngày đã đi qua nữa…
Những thứ qua đi, chắc có lẽ khó tìm thấy lại được, thôi thì quá khứ, đâu phải là ngày mai? Sống trọn vẹn cho hôm nay đi, mặc thời gian sẽ đối xử mình thế nào…
Qua yêu thương, tôi chọn những thứ có thể nắm trong tay thật chặt… và… chấp nhận buông khi đã cố hữu nó thật lâu!
"Một giọt nước làm gợn lên 1 ngọn sóng nhỏ. Ngắn ngủi qua đi, luôn quay trở về yên tĩnh!
Thế giới thật rộng lớn, chỉ cần 1 cái ngoảnh mặt đi là có thể lạc mất nhau..."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này