Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 3, 2018
Hình ảnh
          Phía sau một cô gái.... Phía sau một cô gái là gì anh biết không? Là những tổn thương và cay đắng chất chồng thành câm lặng… Phía sau một cô gái Là vệt nước dài chạm môi vị mặn, Là những nụ cười tít mắt như không, Là tiếng hát vang nghe nhói tận trong lòng, Nhìn như vậy mà thật không phải vậy… Phía sau một cô gái Là khát khao dựa vào một bờ vai tin cậy, Muốn yên bình thanh thản mà yêu, Chẳng ước cao xa hay hi vọng quá nhiều, Nhưng hạnh phúc ở đời thích chơi trò cút bắt… Phía sau một cô gái Là những nỗi buồn lắng sâu thành tủi phận, Là những nỗi niềm chẳng biết tỏ cùng ai, Là những mông lung cứ chạy mãi chạy hoài, thành vô tận… Nếu có thể cảm nhận Những khoảng trống rất dày cô gái giấu phía sau... Suốt cuộc đời... Cô ấy tìm một nụ cười... Một nụ cười đúng nghĩa...
Hình ảnh
Rồi em sẽ quên Rồi một ngày em sẽ quên anh thôi để bắt đầu một tình yêu mới, Rồi một ngày em sẽ lại yêu, yêu một người yêu thương em nhiều hơn anh ngày trước, một người làm em quên trái tim mình đã từng chịu những tổn thương... Rồi em sẽ quên được anh thôi...
Hình ảnh
"Khi còn là một đứa trẻ, buồn thì khóc, và khóc ... vì đó đơn giản là cách duy nhất để thể hiện nỗi buồn. Khi đủ tinh tế để cảm nhận được nhiều cấp độ của nỗi buồn, nhận ra buồn không nhất thiết là phải khóc, và đủ khôn ngoan để học được cách ngụy trang. Ấy là lúc bạn đã bước qua ranh giới giữa trẻ con và người lớn . Những nỗi buồn không tên, thực ra chẳng phải không nguyên cớ. Cũng giống như mưa dầm thấm lâu, những gì đã xảy ra thường sẽ lưu lại trong tâm trí bạn, để một lúc nào đó ùa về nhắc nhớ. Hôm qua và hôm nay là những mắt xích đan cài, xâu chuỗi thành cảm xúc, sự nhạy cảm của một tâm hồn đang lớn. Những nỗi buồn vu vơ, nhẹ bẫng. Chúng đến thật nhẹ, như một vị khách viếng thăm, hàn huyên chốc lát, rồi đi cũng thật nhẹ, bỏ ngỏ trái tim với những mông lung. Vì thế, nếu có một ngày không nắng, không mưa, không có gì đặc biệt, bạn ngồi đó, ngẩn ngơ, và thấy lòng buồn man mác, thì đừng hoang mang lo sợ nhé. Vì bạn sẽ thấy nỗi buồn có hương vị rất đặc biệt đấy, và biết đâ...
Hình ảnh
.... MƯA .... Trời bất chợt đổ cơn mưa, một cơn mưa thoáng qua nhưng sao lòng nặng trĩu đến vậy...Những giọt mưa thưa thớt nhưng cũng đủ đưa con người ta miên man về với những kỷ niệm xưa..... Nhớ lắm một ngày mưa...ngày ta đến bên nhau....               »..........................................« Tôi yêu mưa vì cái cách nó đến và ra đi cũng giống như anh, chợt đến rồi chợt đi không hề báo trước... cái ngày anh đến bên em cũng nhẹ nhàng như một cơn mưa bất chợt vào một ngày nắng, tắm mát cho tâm hồn em, cho em đắm chìm trong những yêu thương ngọt ngào... nhưng chẳng có cơn mưa nào kéo dài mãi mãi phải không anh... và cái cách anh ra đi cũng vội vàng như mưa, muốn đưa tay giữ lấy cũng thật khó... có ai có thể nắm giữ được những giọt mưa đâu.    Tôi yêu mưa … vì mưa là một vỏ bọc cảm xúc thật hoàn hảo. trong mưa không ai nhận ra rằng nước mắt...
Hình ảnh
Hạnh phúc của một người con gái đơn giản lắm... Hạnh phúc của một người con gái không nhất thiết phải là một đôi giày cao gót đắt tiền, mà nhiều khi đơn giản chỉ là có một người con trai sẵn lòng tháo giúp cô ấy chiếc giày cao khỏi đôi chân mệt mỏi và cõng cô ấy trên lưng mình, để cô ấy gục đầu vào bờ vai mình, lắng nghe nhịp đập của hai trái tim đang dần hòa làm một… Hạnh phúc của một người con gái không nhất thiết phải là những bộ đồ lộng lẫy, mà nhiều khi đơn giản chỉ là có một người con trai vẫn nhận ra cô ấy là người đẹp nhất thế giới kể cả khi cô ấy đang mặc một bộ đồ ngủ cũ mèm, nhăn nhúm, tóc tai rối bời,… Hạnh phúc của một người con gái không nhất thiết phải là những món nữ trang sang trọng, mà nhiều khi chỉ đơn giản là một chiếc kẹp tóc mua vội bên đường khi ai đó thấy tóc cô ấy bị gió lùa tung, một chiếc khăn mỏng ai đó chạy vội vào quán nhỏ không tên nào đó mua khi thấy cô ấy bất thần ho khi gió lạnh tràn về.... hanh-phuc-cua-mot-nguoi-con-gai-don-gian-lam-anh-a...
Hình ảnh
Người ta thường nghĩ, những cô gái mạnh mẽ là những cô gái chẳng bao giờ rơi nước mắt Nhưng... Thật ra... những cô gái mạnh mẽ họ cũng biết đau cũng rơi nước mắt nhưng chỉ khác là họ là những người rất giỏi kiềm chế cảm xúc của mình, nước mắt của họ có rơi cũng chỉ lặng lẽ... Họ giống như cây xương rồng, lặng lẽ giấu những giọt nước mắt tổn thương vào trong. Bởi họ sợ người khác thương hại, sợ cuộc đời coi khinh, sợ bạn bè cười chê. Nước mắt đối với họ là hành động của những kẻ yếu đuối. Họ không muốn bản thân yếu đuối hay nói đúng hơn là họ không để người khác nhìn thấy sự yếu đuối của họ.Sẽ không có ai nhìn thấy được những giọt nước mắt của họ rơi. Bởi vì họ chẳng muốn bị thương hại... Nhưng thật ra những cô gái mạnh mẽ kia  lại là kẻ chẳng phải mạnh mẽ như mọi người vẫn nghĩ. Họ đáng thương hơn những cô òa khóc nức nở trước bao nhiêu người ngoài kia. Rõ ràng là vô cùng cô độc mà chẳng nhậ...
Hình ảnh
"Tận cùng hạnh phúc là giọt nước mắt, và tận cùng của nỗi đau lại là nụ cười. Hai phạm trù đối lập là hạnh phúc và nỗi đau còn nhập nhằng đến thế thì tôi … cần chi phải biết là đang khóc cho người hay khóc cho mình." . Trích lời NSƯT Hữu Châu .
Hình ảnh
Yêu là sao? Tôi không rõ nữa, là tôi đã quên hay không còn muốn nhớ? Yêu là sao? Tôi không rõ nữa, là tôi đã quên hay không còn muốn nhớ? Tôi chỉ biết rằng đã từng có lúc tôi quan tâm đến ai đó rất nhiều, làm việc gì đều nghĩ đến họ trước tiên, mỗi ngày đều mong muốn được trải qua cùng nhau,cùng khóc - cùng cười... nghĩ về một mớ cảm xúc mà đôi khi ta vui - ta hạnh phúc - rồi nước mắt chẳng hiểu sao cứ tự rơi - ta buồn rồi khóc. Yêu là sao? tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi chỉ biết là ở đâu đó trong tôi, mỗi khi nghĩ về họ - nghĩ về tình yêu ấy, ta lại chợt buồn. Một nỗi buồn thoáng chốc gợi lên rồi biến mất. Mà ta đã quên họ rồi mà phải không? Chắc vậy, hi vọng vậy, ta đã quên họ thật rồi... Thật đấy...
Hình ảnh
Ngày xưa ơi, tao nhớ mày lắm... Nhớ... cái ngày mà hễ cứ ai nói xấu hay nói gì không đúng về mình, là mình lại giãy nảy lên, nhất quyết hơn thua  cho bằng được để cho người ta biết mình không phải - mình không có làm mấy chuyện người ta nói... Giờ thì... Cứ hễ ai nói gì dù tốt, dù xấu, thoáng nghe được cũng quay mặt lại cười trừ rồi cũng chẳng muốn giải thích gì. Cũng có một chút khựng lại, nhưng tuyệt nhiên không buồn, vì cuộc đời này còn nhiều thứ để vui, để buồn hơn là dành chỗ để buồn cho những kẻ nói xấu mình
Hình ảnh
Em chưa bao giờ nghĩ  một ngày sẽ nhận được tin nhắn của anh ... Ngày mình bước ra khỏi cuộc đời của nhau nhẹ nhàng hệt như cái cách mà mình bắt đầu, không cãi vả, không lớn tiếng, không hoài nghi, không nước mắt, chỉ là im lặng rồi rời xa nhau. Mãi đến bây giờ em cũng không biết lí do tại sao mình không còn là của nhau nữa, em chỉ nhớ rằng những giây phút nhẫn nại cuối cùng của em, em nói với anh thật nhiều,  nói hết cả lòng cả dạ, cả những suy nghĩ mà em chưa một lần nói chỉ mong anh hiểu rằng em yêu anh nhiều thế nào, em đã cố gắng đến nhường nào. Anh ơi, qua hết rồi những ngày em thương anh nhiều hơn chính bản thân mình, qua hết những ngày em và anh có thể cho nhau cơ hội làm lại lần nữa, qua hết những ngày yêu thương đầy mệt mỏi đó rồi. Không phải em sai, cũng không phải anh sai mà là duyên mình chỉ tới đó, nợ cũng trả xong ...Chúng ta đã quá muộn. Muộn màng để vá víu lại những yêu thương tồi tàn, cũ kỷ, muộn màng để hối hận, muộn màng để trân trọng đối phươ...
Hình ảnh
vài năm trước tôi từng có một mối tình đau lòng đến mức nghĩ rằng bản thân sẽ không bao giờ tha thứ cho người đã bỏ mình ra đi. Bây giờ nhìn lại, những gì tôi muốn gửi đến người ấy một lời cảm ơn. Cảm ơn vì người đã rời bỏ tôi, cảm ơn đã cho tôi những thứ tuyệt vời nhất và cả những điều đau đớn nhất. Cảm ơn vì đã cho tôi hiểu cảm giác yêu đương thực sự là thế nào và giúp tôi biết cách trân trọng bản thân mình ra sao. Cảm ơn vì đã xuất hiện trong thanh xuân tươi đẹp của tôi và gieo vào đó một nỗi buồn. Có người hỏi tôi rằng tôi có hối tiếc khi đã yêu người đó không. Tôi tin rằng là không. Bởi, dù có từng đau khổ và mất mát, thì ít ra chúng tôi đã từng có những khoảnh khắc thật đẹp, thật mãnh liệt. Đáng tiếc là đoạn đường chúng tôi đi với nhau vui vẻ chỉ ngắn ngủi như vậy. Và nếu có quay đầu lại, tôi vẫn muốn một lần lựa chọn người đó. Bởi vì tình yêu chính là như vậy. Dù nó sẽ lại khiến bạn đau khổ và kết cục vẫn chỉ là nước mắt, thì khi quay đầu lại bạn...
Hình ảnh
Em đã từng yêu anh nhiều đến mức đã nghĩ sẵn tất cả tương lai của chúng ta.... Guu.vn  -  Em ghét ồn ào nhưng cũng không thích cô đơn. Em luôn thức đêm, một mình nghe nhạc, nghĩ về những chuyện mình từng làm trong quá khứ. Dường như chưa có ai khiến em yêu đến tận cùng trái tim, em không có bánh mì, cũng không có rượu thơm. Chỉ luôn một mình cố gắng. Nếu một ngày nào đó em không còn chịu đựng được, ửng hồng đôi mắt, lẳng lặng đứng trước mặt anh, thì anh đừng hỏi gì cả, đưa em đi thôi. Đi đâu cũng được Em ghét ồn ào nhưng cũng không thích cô đơn. Em luôn thức đêm, một mình nghe nhạc, nghĩ về những chuyện mình từng làm trong quá khứ. Dường như chưa có ai khiến em yêu đến tận cùng trái tim, em không có bánh mì, cũng không có rượu thơm. Chỉ luôn một mình cố gắng. Nếu một ngày nào đó em không còn chịu đựng được, ửng hồng đôi mắt, lẳng lặng đứng trước mặt anh, thì anh đừng hỏi gì cả, đưa em đi thôi. Đi đâu cũng được. Đêm qua, có lẽ em đã khóc trước khi ngủ, cũng...
Hình ảnh
Thôi thì có duyên nhưng không nợ  -  Có ai đó đã từng nói với em rằng "Đời người hạnh phúc nhất chính là khi phát hiện ra bạn yêu anh ấy vừa vặn anh ấy cũng yêu bạn" nên em tự nhủ lòng mình rằng, mình sinh ra là để dành cho nhau. Nhưng cuối cùng thì thương có mấy cũng chỉ là người dưng...  Em và anh đã từng thương nhau như vậy anh nhỉ? Suốt quãng thời gian học đại học, em với anh như hình với bóng, một đôi tình nhân mà chúng bạn bảo "sến như con hến" cứ ngỡ sẽ cùng nhau đi đến hết con đường này. Ấy vậy mà đến cuối cùng, mình cũng chỉ là người dưng của nhau thôi phải không anh? Thương anh nhiều, yêu anh nhiều nhưng em biết, tình yêu tuổi trẻ không có gì là mãi mãi, không dám chắc rằng sau này mình có còn thương nhau như bây giờ hay không. Nên em chỉ muốn mình sống và yêu thương nhau hết mức có thể, để mai này nếu córời xa thì không có gì phải nuối tiếc... Ngày 2 đứa ra trường, anh thì xin được việc ở trung tâm thành phố còn em thì phải đê...
Hình ảnh
Em biết phải giấu nỗi buồn vào đâu? Đôi khi chúng ta quá quen với những nỗi buồn để rồi nhận ra mọi thứ đã trở nên quá đỗi bình thường đến mức tầm thường, không còn tức giận hay phải vấn vương nữa. Mà nó thay thế bằng nụ cười, bằng nỗi buồn chẳng biết kể cùng ai… Em không phải là cô gái thông minh nên với em nỗi buồn là bài toán khó. Làm thế nào đây em buồn là em phải khóc. Nhiều lần em không muốn nhưng nước mắt cứ vô thức rơi, không thể nào kiểm soát nổi. Nỗi buồn của em đã quá nhiều người thấy, nên giờ đây mỗi lần buồn em lại gói ghém thật kĩ chẳng muốn chia sẻ cùng ai. Có lẽ là vì em sợ. Sợ người ta thương hại, người ta trách móc hay đơn giản là một ánh nhìn mà em không biết phải hiểu ra sao. Dần dần em thu mình lại và cứ cười trừ cho xong chuyện. Vỗn dĩ biết cuộc sống đâu chỉ toàn niềm vui, đâu phải lúc nào em cũng vui vẻ, cũng cười đùa, còn nhiều điều làm em chững lại. Càng lớn, em càng tiếp xúc với nhiều bộn bề, gia đình là tổ ấm nhưng đôi khi cũng làm em nặng lòng...
Hình ảnh
TÔI KHÔNG MUỐN TRẢI QUA MỐI QUAN HỆ KHÔNG TÊN THÊM MỘT LẦN NÀO NỮA Những mối quan hệ không tên hay những mối quan hệ không rõ ràng, cũng y hệt như tên gọi của nó vậy. Không phải trong "vùng" bạn bè, cũng chưa phải là người yêu, mọi thứ đều chưa rõ ràng. Hay ho là ở chỗ, có một ranh giới vô hình nhưng lại rất minh bạch được vạch ra, để hai người không quá "gần" đến nhau. Từ chuyện công việc, đời sống cá nhân, cảm xúc hay cả thể xác. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một mối quan hệ như vậy cho đến ngày tôi gặp anh. Anh bắt đầu trò chuyện cùng tôi khi công việc chúng tôi tham gia chung đã gần đến giai đoạn kết thúc. Vì vậy, không còn cớ gì để chúng tôi gặp lại nhau. Tôi cũng không phải là người có hứng thú với những cá nhân khác khi công việc đến giai đoạn kết, ý nghĩ sẽ tiếc nuối khi không gặp lại họ chưa bao giờ xuất hiện. Vì dù sao cũng chỉ là một công việc ngắn hạn. Thời gian ngắn, con người nhiều, khiến tôi không bận tâm lắm. Nhưng nếu có gặp lại, ý tôi là trở...
Hình ảnh
Viết cho những yêu thương còn sót lại… Viết cho những yêu thương còn sót lại… Suốt 1 chặng đường đi qua, với những gì đang có, với những lựa chọn mất đi, đôi khi nghĩ lại, là do mình quá tàn nhẫn hay cuộc sống lấp liếm quá giỏi, khiến đôi khi thấy tình thương là 1 thứ thật gỉa tạo? Lưng chừng tuổi, không quá ngắn, thậm chí có thể nói gần được cả đời người bởi đời người đôi khi ngắn ngủi quá! Lưng chừng tuổi, trong khi những cánh tay khác đã bước sang ngã rẽ, 1 ngã rẽ tự vấp ngã rồi đứng lên, nhưng tôi biết, tôi nhỏ bé quá giữa những cánh tay bắc ngang đấy! Hạnh phúc có quá mỏng manh để rồi gió cuốn đi, vĩnh viễn không quay lại? Lưng chừng tuổi, tự giữ chút gì đó cho riêng mình, để khi đau, không phải khóc thút thít như đứa trẻ và rồi nhớ nhà lại muốn về… Lưng chừng tuổi, tự trọng 1 chút thôi nếu không muốn là mình của ngày đã đi qua nữa… Những thứ qua đi, chắc có lẽ khó tìm thấy lại được, thôi thì quá khứ, đâu phải là ngày mai? Sống trọn vẹn cho hôm nay đi, mặc thời g...
Hình ảnh
Khi chúng ta chỉ có thể nhớ nhau trong im lặng... Con gái dù mạnh mẽ thế nào thì vẫn cần lắm một bờ vai, con trai dù có kiêu ngạo đến đâu cũng cần có một điểm tựa, và chúng ta tự hào về nhau dù giờ đây không thể ở bên nhau nữa nhưng chúng ta đã từng là chốn bình yên cho người còn lại mỗi khi cần. Duyên chưa đủ sâu để ở bên nhau dài lâu thế nên bây giờ chỉ có thể nhớ đến nhau trong thinh lặng mà thôi.. . Duyên là khi chúng ta được gặp nhau giữa hàng vạn người, phận là khi chúng ta được ở bên nhau giữa hàng ngàn sự lựa chọn. Còn chúng ta, sau ngần ấy thời gian không gặp lại nhau nhưng bỗng dưng một ngày vô tình gặp lại rồi lưu luyến và ở bên nhau, đấy được gọi là gì nhỉ? Chắc đó cũng là một sợi duyên, nhưng tiếc là chúng ta chưa cùng nhau se cho nó bền chặt thì đã vội đứt, điều này thì chắc chắn được gọi là phận. Đôi khi chúng ta sẽ cảm thấy buồn lòng khi nhớ về nhau, nhớ về những kỉ niệm cũ hay chợt nao lòng khi vô tình đi qua những nơi chúng ta đã cùng nhau đ...